Pi là một hằng số trong toán học có giá trị bằng chu vi đường tròn chia cho đường kính của đường tròn đó. Nó hay được viết ký hiệu bằng chữ Hy Lạp π. Tên pi do chữ peripheria (perijeria) có nghĩa là chu vi của đường tròn.
Trong thực tế, để tính toán, người ta thường dùng giá trị gần đúng là 3,14 hoặc 3,1416. Trong những lĩnh vực cần độ chính xác cao hơn, như trong hàng không vũ trụ, pi được dùng không quá 10 chữ số thập phân.
Trong nhiều ngôn ngữ như tiếng Anh, Pháp, Nga, Đức, người ta đã đặt ra những đoạn văn hoặc thơ ngắn để giúp nhớ số Pi. Một bài thơ tiếng Nga dịch ra tiếng Việt có nghĩa là "Một điều tôi biết và rất nhớ, là Pi có nhiều chữ số thừa, vô dụng đối với tôi." (theo Hình học giải trí, NXB Cầu Vồng).
Giá trị số của Pi viết đến 100 chữ số thập phân là:
Trong toán học, Pi là số vô tỉ. Phân loại chi tiết hơn, Pi là một số siêu việt.
Mục lục |
Tính siêu việt của e và π là hệ quả trực tiếp của định lý này.[cần dẫn nguồn]
Giả sử α là một số đại số khác 0; thì {α} là tập hợp các số đại số độc lập tuyến tính của các số hữu tỉ, và do đó công thức đầu tiên của định lý {eα} cũng là tập hợp độc lập hay nói cách khác eα là tập các số siêu việt. Đặc biệt, e1 = e là số siêu việt. (Một bằng chứng sơ cấp cho việc e là số siêu việt được gạch dưới trong bài viết về số siêu việt.) [cần dẫn nguồn]
Thay vào đó, dùng công thức thứ hai của định lý, ta có thể lý luận rằng nếu α là một số đại số khác 0, thì {0, α} là tập hợp của các số đại số phân biệt, do đó tập hợp {e0, eα} = {1, eα} độc lập tuyến tính trên tập số đại sô và đặc biệt eα không thể là số đại số và do đó nó là số siêu việt.
Bây giờ, chúng ta chứng minh rằng π là số siêu việt. Nếu π là số đại số, thì 2πi sẽ là số đại số (vì 2i là số đại số), và theo định lý Lindemann-Weierstrass, e2πi = 1 (xem công thức Euler) là số siêu việt là điều vô lý.
Thay đổi một ít trong chứng minh cho thấy rằng nếu α là số đại số khác 0 thì sin(α), cos(α), tan(α) và các hàm hyperbolic ngược cũng là hàm siêu việt.
Số π đã được người cổ Ai Cập và Babylon biết đến mặc dù lúc đó giá trị của nó không được chính xác như ngày nay. Chẳng hạn người Babylon cho rằng nó vào khoảng 3 1/8 (3,125) và người Ai Cập thì rằng nó vào khoảng
≈3,160484.
Ác si mét (287-212 TCN) là người đầu tiên tính chính xác số π, ông cho rằng chu vi đường tròn bị giới hạn bởi đa giác nội tiếp và ngoại tiếp đường tròn. Sử dụng đa giác 96 cạnh ông chứng minh được rằng 223/71 < π < 22/7, giá trị của π là 3.1419.
Ở Trung Quốc, đến thời Đông Hán, Trương Hạnh (Zhang Heng, 78 - 139) cho rằng π là căn bậc 2 của 10. Thời Ngụy Tấn (khoảng năm 263), nhà toán học Lưu Huy (Liu Hui) đã chỉ ra rằng "chu tam kinh nhất" chỉ là tỉ lệ chu vi của hình lục giác đều nội tiếp và đường kính của đường tròn. Về sau, khi dùng phương pháp cát tuyến, ông đã tính được chu vi của hình 3072 cạnh nội tiếp, ống tính ra được giá trị của π là 3,1416.
Đến thời Nam Bắc triều, khoảng năm 480, nhà khoa học Tổ Xung Chi (Zu Chongzhi, 429 - 500) tìm ra số π = 355/113 <=> 3,1415926 < π < 3,1415927. Ông tìm ra số π dựa trên thuật toán của Lưu Huy tính với đa giác nội tiếp 12288 cạnh. Số π do Tổ Xung Chi tìm ra chính xác nhất trong vòng 900 năm sau đó.
Kí hiệu π được William Jones dùng đầu tiên vào năm 1706, ông đã viết như sau:
(trích A History of Mathematical Notation của Florian Cajori, ISBN 0486677664)Tạm dịch:
"Trong thời gian Euler còn sống chính nhà toán học này đã đưa giả định rằng "π không là nghiệm của một phương trình đại số". Tức là, π, cùng với số e, là số siêu việt.
Mãi đến nửa cuối thế kỷ 19, năm 1882, nhà toán học Ferdinand von Lindemann mới chứng minh được giả định trên là đúng dựa vào một lập luận trong hình học phẳng "bình phương của một hình tròn là không giải được". (Xem thêm chi tiết trong chương 3 của cuốn Mathematics from the Birth of Numbers của Jan Gullberg, ISBN 039304002X.)
Ngày nay, dùng máy tính người ta tìm được đến hơn 50.000 số lẻ của Pi. [1]
Ngày 22 tháng 9 năm 1997, Fabrice Bellard đã tính được số lẻ thứ một ngàn tỉ.
Tháng 2 năm 1999, Colin Percival đã tính được con số lẻ thứ bốn mươi ngàn tỉ.
Ngày 11 tháng 9 năm 2000: con số lẻ thứ một triệu tỉ là số không (zero): (một triệu tỉ =1.000.000.000.000.000)
Bằng cách nội tiếp và ngoại tiếp đường tròn bởi một đa giác 96 cạnh ông đã rút ra được:
3 + 10/71 < π < 3 + 1/7
π có mặt trong hình học liên quan tới hình tròn và hình cầu:
| Dạng hình | Công thức |
|---|---|
| Chu vi hình tròn bán kính r và đường kính d | ![]() |
| Diện tích hình tròn bán kính r | ![]() |
| Diện tích hình ellipse với các bán trục a và b | ![]() |
| Thể tích hình cầu bán kính r và đường kính d | ![]() |
| Diện tích bề mặt hình cầu bán kính r | ![]() |
| Thể tích hình lăng trụ chiều cao h bán kính r | ![]() |
| Diện tích bề mặt hình lang trụ cao h bán kính r | ![]() |
| Thể tích hình nón cao h bán kính r | ![]() |
| Thể tích hình nón cụt cao H bán kính lớn R bán kính nhỏ r | HMT |
| Diện tích bề mặt hình nón cao h và bán kính r | ![]() |
Ngoài ra, góc đo 180° thì bằng với π rad.
Nhiều công thức giải tích chứa π bao gồm các biểu thức chuỗi vô hạn (và tích vô hạn), tích phân, và cái gọi là các hàm đặc biệt.


![\pi=\sum_{k=0}^\infty\frac{1}{16^k}\left [ \frac {4}{8k+1} - \frac {2}{8k+4} - \frac {1}{8k+5} - \frac {1}{8k+6}\right ]](http://upload.wikimedia.org/math/5/7/0/570e1822aa04dc19dc9f9cae9b9e83da.png)







π có mặt trong nhiều biểu thức liên phân số chẳng hạn như:

(Xem thêm các biểu thức khác: [2].)
Các kết quả sau đây trong lý thuyết số:
.
.
.
), trong đó p là số nguyên tố, là
. 
Ở đây sác xuất được tính trên tập N các số tự nhiên.
Một sự thật quan trọng là

hay tương đương với nó,

có thể được giải thích bởi lí thuyết phép nhân số phức.

Khi đó cho hầu như mỗi giá trị ban đầu x0 trong hệ đoạn thẳng đơn vị [0,1],

với quan hệ truy hồi này thì ánh xạ logistic với tham số r = 4, đã biết từ định lý về các hệ thống động học. Xem thêm lý thuyết ergo.
Số π xuất hiện trong các phương trình mô tả các nguyên lý nền tảng của vũ trụ, một phần không nhỏ do mối quan hệ tự nhiên của nó với hình tròn và tương ứng là các hệ tọa độ cầu.






Trong xác suất và thống kê, có nhiều công thức phân bố chứa số π trong đó có:


Lưu ý: vì
, cho mọi pdf f(x), công thức trên có thể được dùng để suy ra các công thức tích phân khác cho số π.